Arsenal thua West Ham, một thất
bại khó bào chữa nhưng không phải là ngày tận thế, hoặc một trận thua
khiến Pháo thủ bị loại khỏi Champions League hay cuộc đua tranh ngôi vô
địch Premier League, như cách phản ứng thái quá thậm chí đến mức điên rồ
của một bộ phận không nhỏ fan tự xưng là “tình yêu của Arsenal”.

HLV Wenger mới chỉ thua một trận đấu và vẫn còn cả một cuộc chiến
Qua
đó, thầy trò HLV Arsene Wenger càng hiểu rõ hơn đâu là tình yêu đích
thực, còn đâu là sự man trá, giả danh chính nghĩa và tình yêu để thỏa
mãn cái tôi chiến thắng cá nhân. Thua một trận đấu không đồng nghĩa với
thua một cuộc chiến đường dài mà chỉ khi nào số phận chiếc cúp Premier
League được định đoạt, khi đó mới biết đội bóng nào mới là kẻ sẽ cười
ngạo nghễ vào những lời gièm pha, chỉ trích, hoài nghi chưa đủ cơ sở để
cấu thành bằng chứng thép.
Arsenal chắc chắn đã
không còn ngộ nhận về chính mình, nếu có, sau trận thua West Ham. Một
màn trình diễn kém thuyết phục của toàn đội, nhưng sẽ không là thảm họa
(vì chí ít cũng sẽ là một trận hòa) nếu không có hai sai lầm của Petr Cech.
Sự nghiệt ngã của bóng đá cũng là chuyện thường thấy trong cuộc đời bởi
đôi khi, những giá trị tưởng chừng vững bền nhất, lại có thể là nỗi
thất vọng lớn nhất.
Nhạc Bất Quần không cần
mang biệt danh Quân tử kiếm, vẫn đáng được tôn trọng trong tư cách một
người đàn ông, một người chồng, người cha, trưởng môn một môn phái lớn.
Cech chắc chắn không bao giờ tự xem mình là hoàn hảo, ngay cả sau khi đã
đạt được một sự nghiệp gần như hoàn hảo ở Chelsea. Arsenal lại càng
không hoàn hảo, như trong thập kỷ thứ hai dưới triều đại Wenger. Tuy
nhiên, Wenger, Cech và Arsenal đều hiểu: khi bạn không từ bỏ hy vọng,
thì hy vọng sẽ không bao giờ từ bỏ bạn.
Câu
chuyện về ngôi sao điện ảnh Sylvester Stallone từ kẻ lang thang, khốn
cùng đến mức phải bán chú chó cưng nhưng sau đó trở thành một huyền
thoại nhờ loạt phim Rocky sẽ là nguồn cảm hứng cho thầy trò Wenger. Đúng
như Stallone nói, “cuộc sống đôi khi không quá phức tạp, vì chỉ cần một
điểm tựa là đủ vươn tới đỉnh cao”. Quan trọng nhất là hãy luôn tin rằng
vẫn còn có ngày mai, như niềm tin mãnh liệt của nhân vật chính Tracy
trong tiểu thuyết nổi tiếng “Nếu còn có ngày mai” của Sidney Sheldon.
Tracy
luôn tin rằng thành công hay thất bại phụ thuộc phần lớn vào cuộc chiến
tâm lý luôn xung khắc dữ dội ở mỗi con người, mỗi nhóm người, mỗi tập
thể. Tại sao Arsenal lại tự “nhụt chí anh hùng” khi chỉ mới qua một vòng
đấu mà hầu hết đại gia đều gặp khó, từ chiến thắng nhọc có phần may mắn của M.U, Liverpool cho đến trận hòa của Chelsea?
Premier
League ngày càng khốc liệt, nhưng Arsenal đang nỗ lực thu hẹp khoảng
cách đến đỉnh vinh quang hơn bao giờ hết, sự thật ấy không thể chối cãi
qua 2 chiếc Cúp FA và màn thể hiện của Phảo thủ ở Premier League trong
hai mùa giải gần nhất. Bằng sức mạnh nội tại (nền tảng và con người sẵn
có) cũng như sự cầu viện từ bên ngoài (một vụ chuyển nhượng lớn, ví dụ
Karim Benzema hay Marco Reus) là cán cân quyền lực của Premier League có
thể thay đổi hẳn, và số phận của Arsenal cũng sẽ thay đổi theo hướng
ngày mai trời lại sáng.
Wenger từng là giảng
viên đại học và rất thích các quyển sách về tâm lý học. Hơn ai hết, ông
tin tưởng tính đúng đắn của một quá trình thay vì nao núng bởi những
biến động bất ngờ ở từng thời điểm. Vững tay chèo, “giáo sư” người Pháp
vẫn có thể dẫn dắt Arsenal đến bến bờ ước mơ. Khi đó, ông có quyền nói:
tôi chiến thắng cho Arsenal và chính mình, chứ không cần cho bất kỳ ai
khác.