thietkevhome.com noithatvhome@gmail.com 0965 197 222 facebook.com/thietkevhome

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Coquelin chấn thương dài hạn: Khổ rồi ngài Wenger!

Trận thua trước West Brom không chỉ tước đi cơ hội chiếm ngôi đầu của Arsenal, nó còn đồng thời lấy đi cầu thủ quan trọng bậc nhất của họ lúc này: Francis Coquelin.
Tình huống dẫn tới chấn thương nặng của Coquelin
Tình huống dẫn tới chấn thương nặng của Coquelin
Ngày hôm qua, báo giới Anh cho biết Coquelin sẽ phải vắng mặt ít nhất là đến đầu năm 2016, nhiều thì "ngồi chơi xơi nước" 4 tháng vì chấn thương đầu gối. Tiền vệ người Pháp đã phải rời sân đầy khó nhọc sau một pha vào bóng 50-50 với Claudio Yacob bên phía West Brom. Đây là tin rất không vui đối với NHM Arsenal, bởi lẽ trong phòng y tế của họ lúc này đã có một danh sách dài những cái tên như Wilshere, Rosicky, Welbeck, Ramsey, Chamberlain, Walcott và cả Arteta.

Tuy nhiên, mức độ nghiêm trọng của sự vắng mặt Coquelin còn đáng lo hơn nhiều. Kể từ khi được mang trở lại Arsenal từ Charlton, Coquelin trở thành một phần không thể thiếu nơi hàng tiền vệ Arsenal. Nửa năm trước, anh là mỏ neo duy nhất của 4-1-4-1 và đến mùa giải năm nay, để biến Coquelin thành một tiền vệ toàn diện hơn, HLV Arsene Wenger đã quyết định bố trí anh đá cạnh Santi Cazorla trong sơ đồ 4-2-3-1. Thành tích bám sát ngôi đầu bảng (cho đến trước vòng 13) của Arsenal có sự góp công rất lớn của tiền vệ người Pháp.

So với các tiền vệ trung tâm còn lại của Arsenal hiện giờ, Coquelin đều hơn hẳn ở khía cạnh phòng ngự. Mỗi trận anh có 0,25 lần chặn cú sút của đối phương, 2,67 pha cắt bóng và tắc bóng chuẩn tới 2,58 lần. Mỗi khi phải đối đầu với Coquelin, đối thủ đều phải lắc đầu ngao ngán khi anh giành thắng lợi tới gần 61% trong những pha tranh chấp tay đôi. Thống kê duy nhất mà các tiền vệ khác có thể... tiệm cận với Coquelin là khả năng chuyền bóng. Ngay cả những chân chuyền có tiếng như Cazorla (90%) hay Arteta (90%) đều không có tỷ lệ chuyền chính xác cao như Coquelin (91%).
 
So sánh về thống kê của Coquelin với các tiền vệ trung tâm khác của Arsenal
So sánh về thống kê của Coquelin với các tiền vệ trung tâm khác của Arsenal

Sức mạnh và lối đá không ngại va chạm của Coquelin giúp Arsenal duy trì khả năng pressing đều đặn ngay từ phần sân đối phương, đồng thời tạo ra một tấm lá chắn vững vàng trước mặt bộ tứ vệ và giải phóng những Oezil, Cazorla hay Sanchez khỏi nhiệm vụ phòng ngự. Mặc dù vậy, chính sự xuất sắc đó của Coquelin khiến Wenger chủ quan trong việc tìm người thay thế anh. Nhiều chuyên gia đã nhận định, nếu Coquelin chấn thương, Arsenal chắc chắn sẽ rơi vào khủng hoảng và trở lại hình ảnh yếu đuối như những năm trước.

Không may, Coquelin đang chấn thương thật, còn một nửa mệnh đề còn lại có trở thành hiện thực hay không thì chúng ta sẽ được kiểm chứng ngay đêm nay, khi Champions League trở lại (Arsenal đối đầu Dinamo Zagreb trong trận đấu quyết định số phận). Mùa giải đang đi vào giai đoạn tối quan trọng và Arsene Wenger hiểu rằng đội bóng của ông không được phép sẩy chân nếu muốn cạnh tranh các danh hiệu vào cuối mùa. Nhưng trước khi nghĩ tới tháng 5, "giáo sư" cần phải giải quyết bài toán quan trọng nhất: ai thay Coquelin?  

Aguero: Chân sút Nam Mỹ số một lịch sử Ngoại hạng Anh

Với pha lập công vào lưới Liverpool trong thất bại 1-4 của Man City cuối tuần qua, tiền đạo Sergio Aguero đã trở thành chân sút Nam Mỹ ghi nhiều bàn nhất lịch sử Ngoại hạng Anh với 85 bàn.
Aguero đang có phong độ cao trong màu áo Man City
Aguero đang có phong độ cao trong màu áo Man City
Sergio Aguero đang là đương kim Vua phá lưới của giải Ngoại hạng Anh. Mùa giải này cầu thủ người Argentina không ra sân thường xuyên do chấn thương, song anh vẫn kịp ghi dấu ấn với 7 bàn thắng sau 9 trận ra sân từ đầu mùa.

Cuối tuần qua, Man City đã đánh mất ngôi đầu bảng sau thất bại tan nát 1-4 trên sân nhà trước Liverpool, nhưng Aguero vẫn kịp thiết lập kỷ lục cho riêng mình. Theo đó, bàn thắng ghi ở cuối hiệp một đã giúp El Kun vươn lên trở thành chân sút người Nam Mỹ ghi nhiều bàn nhất trong lịch sử giải Ngoại hạng Anh với 85 pha lập công sau 129 trận, đạt hiệu suất 0,66 bàn/trận.

Aguero đạt hiệu suất ghi 0,66 bàn/trận tại Ngoại hạng Anh
Aguero đạt hiệu suất ghi 0,66 bàn/trận tại Ngoại hạng Anh
Aguero đã vượt mặt người đồng hương Carlos Tevez, chân sút có 84 bàn thắng sau quãng thời gian khoác áo West Ham, M.U và Man City. Trong khi đó, người đứng thứ ba là ngôi sao quốc tịch Uruguay - Luis Suarez với 69 bàn sau hơn 3 mùa giải khoác áo Liverpool trước khi chuyển sang Barca mùa Hè năm 2014.

Một cầu thủ người Uruguay khác là Gus Poyet đứng thứ tư với 54 bàn trong 7 năm chinh chiến tại Anh khi khoác áo Chelsea và Tottenham. Tiền vệ Nolberto Solano đứng thứ năm với 49 bàn thắng trong màu áo Newcastle, Aston Villa và West Ham.

Danh sách 10 cầu thủ Nam Mỹ ghi bàn nhiều nhất lịch sử Ngoại hạng Anh

 Cầu thủQuốc giaSố bàn thắng 
Sergio Aguero Argentina 85 
Carlos TevezArgentina 84 
Luis SuarezUruguay 69 
Gus PoyetUruguay 54 
Nolberto SolanoPeru 49 
Juan Pablo AngelColombia 44 
Hamilton RicardColombia 31 
JuninhoBrazil 29 
Hugo RodallegaColombia 29 
Carl CortGuyana 28

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Bí quyết vượt khó của Man City và Arsenal

Với một số đội bóng, thứ Bảy vừa qua là ngày khó khăn. Nhưng với Man City và Arsenal, họ đi qua thật dễ dàng. Đây là dịp để cả hai đội chứng tỏ họ có chiều sâu về đội hình và sự linh hoạt trong lối chơi, những yếu tố để có thể lên ngôi vô địch.
Campbell (bìa trái) đã có những màn trình diễn ấn tượng trên hàng công Arsenal
Campbell (bìa trái) đã có những màn trình diễn ấn tượng trên hàng công Arsenal
NHỮNG CÁNH CHIM LẠ
Bước vào vòng 11, Man City và Arsenal có lần lượt 6 và 8 cầu thủ gặp những vấn đề khác nhau về thể trạng. Cả hai cũng có mối bận tâm lớn ở mặt trận Champions League vào giữa tuần, là các chuyến làm khách của Seville và Bayern. Với nguồn nhân lực hạn chế, Pellegrini cùng Wenger đứng trước những lựa chọn khó khăn.

Thế nhưng điều ngạc nhiên là một The Citizens thiếu Aguero, Silva và chỉ có sự phục vụ của Sterling trong một nửa thời gian vẫn có thể đánh bại đối thủ khó chịu Norwich. Trong khi đó, Pháo thủ không Walcott, Chamberlain, Ramsey dễ dàng vượt qua Swansea - đội đã lấy đi 6 điểm của Arsenal trong mùa trước. 

Khi mùa giải mới bắt đầu, rất khó hình dung một ngày Iheanacho được chọn để ra sân với vai trò của một số 10 tại Man City, trong đội hình có quá nhiều hảo thủ và vừa chi ra 100 triệu bảng cho 2 tài năng trẻ hàng đầu thế giới. Tương tự, Joel Campbell giống như sẽ tiếp tục bị Arsenal đem cho mượn, chứ không phải là một phần của bộ tứ tấn công cùng Oezil, Sanchez và Giroud. Họ đã có màn trình diễn không tệ, chơi với sự tự tin và đóng góp không nhỏ tới lối chơi chung. Iheanacho chuyền chính xác tới 95% và 2 lần tạo cơ hội trong khi Campbell thậm chí ghi 1 bàn thắng, đồng thời hỗ trợ Bellerin khá tốt với 3 lần tắc bóng. 


Những “cánh chim lạ” nhưng một khi được trao cơ hội cũng có thể trở thành “đại bàng”, đồng thời cung cấp cái nhìn sâu sắc về chiều sâu đội hình của Man City và Arsenal.

BÍ QUYẾT VƯỢT KHÓ
Bên cạnh đó, hai cái tên dẫn đầu Premier League hiện tại cũng rất đa dạng trong phương án tìm kiếm bàn thắng. Với Man xanh, họ tận dụng triệt để sai lầm bên phía đối phương (sự lóng ngóng của John Ruddy) và khai thác tốt tình huống cố định. Với cú đánh đầu thành bàn mới đây, Otamendi đã trở thành cầu thủ thứ 12 lập công cho The Citizens tại Premier League mùa này (14 ở mọi đấu trường).

Kịch bản tương tự cũng được thực hiện bởi Arsenal. Wenger đã chứng minh, có rất nhiều con đường để dẫn đến bàn thắng, không nhất thiết phải thông qua Sanchez.  Tại Liberty, Oezil là trung tâm của các đợt lên bóng và Giroud là người mang đến tính hiệu quả cuối cùng. Nối tiếp là Koscielny lập công từ tình huống phạt góc và Campbell chớp thời cơ sau sai lầm của người cũ Fabianski. 

Trong trường hợp một trong hai đội lên ngôi vô địch vào cuối mùa giải, đó không phải sự ngẫu nhiên. Họ thực sự trưởng thành, đặc biệt là tính linh hoạt trong tiếp cận trận đấu. Cùng theo đuổi bóng đá tấn công nhưng cả hai cũng có thể chơi thực dụng khi cần. Ở những phút cuối gặp Norwich, Pellegrini sử dụng 3 tiền vệ trung tâm cơ bắp, gồm Fernando, Fernandinho và Toure (sau đó là Demichelis). Còn với Arsenal, việc tiếp tục bỏ rơi trò chơi kiểm soát, chấp nhận chỉ cầm bóng 46,6% một lần nữa phát huy tác dụng.

Đi lên cùng… bệnh tật 
Sau 10 vòng đấu, Man City là đội có nhiều cầu thủ chấn thương nhất với 26 người, không thể thi đấu 337 ngày. Chưa bao giờ trong 10 năm qua, họ gặp nhiều chấn thương đến vậy. Còn Arsenal, từ đầu mùa có 15 ca chấn thương, phải nằm 514 ngày trong bệnh xá, trung bình mỗi người nghỉ 1 tháng.

Chelsea khủng hoảng: Lỗi lớn nhất thuộc về... Abramovich

Người chịu trách nhiệm chính trong cuộc khủng hoảng của Chelsea là... ông chủ Roman Abramovich chứ không phải chiến lược gia lắm tài nhiều tật Jose Mourinho.
Abramovich vẫn đang chần chừ trong quyết định sa thải Mourinho
Abramovich vẫn đang chần chừ trong quyết định sa thải Mourinho
1. Ngoài Arsene Wenger vốn là trường hợp quá đặc biệt, không có HLV nào khác tại Premier League dẫn dắt đội bóng hiện thời lâu hơn Jose Mourinho. Đúng ra, cũng có Mark Hughes (Stoke), hơn Mourinho... 3 ngày; hoặc Eddie Howe huấn luyện Bournemouth từ năm 2012, nhưng đội này chỉ vừa góp mặt ở Premier League trong năm nay. Nói vậy để thấy: đã qua rồi cái thời kỳ mà tỷ phú Roman Abramovich thay HLV như thay áo.

Premier League từng là giải đấu có truyền thống rất kiên nhẫn với HLV. Khoảng chục năm trước, người ta tính ra rằng một HLV trưởng ở Premier League có “tuổi thọ” bình quân ở cùng một CLB là 4 năm trong khi Bundesliga chỉ là 2 năm, Serie A là 2 năm rưỡi. Bây giờ, khi Mourinho và Hughes (cùng bắt đầu công việc từ năm 2013) lại là “thuyền trưởng” ổn định thứ hai - chỉ sau mỗi Wenger - thì điều đó cho thấy thời thế đã thay đổi quá nhanh, đến nỗi ngay cả tỷ phú Abramovich cũng không theo kịp!

2. Phong cách, quan điểm, hoặc khả năng chuyên môn của Mourinho thì đã rõ ràng từ chục năm trước. Chẳng ai phải đợi đến khi Mourinho dẫn dắt Chelsea vô địch Premier League trong mùa vừa qua để hiểu rõ hơn về ông. Nhưng, thất bại của Chelsea ở Premier League mùa này cũng rõ ràng không kém. Điều gì đang xảy ra ở Chelsea? Mourinho đang gặp những vấn đề gì? Những đề tài ấy như thế cứ xuất hiện đều đặn sau mỗi trận thua, nhất là những trận thua tại sân nhà Stamford Bridge. Rút cuộc, cũng chỉ là bàn cho có. Chưa thấy ai trả lời được một cách thuyết phục, rằng Mourinho đang gặp vấn đề gì.

Thật ra, “vấn đề” rõ nhất, dễ nói nhất, lại rất ít được bàn đến. Có lẽ vì đấy là kiểu lập luận không bao giờ có cơ sở. Mourinho đang gặp “vận xui” - thế thôi! Bấy nhiêu là đủ để ra quyết định sa thải rồi, bởi “vận xui” là của Mourinho nhưng nó lại chụp xuống Chelsea (chứ bản thân Mourinho đâu có mất gì). Kể cũng lạ. Báo giới thường cố moi cho bằng được từng chi tiết nhỏ nhất về tính dị đoan của các ngôi sao, cả HLV chứ không riêng gì cầu thủ, rồi kết nối với thành công hoặc thất bại của họ. Ông A thắng mãi “nhờ” không thay áo, hoặc cầu thủ B sút mãi chẳng vào vì quên đặt chân trái vào sân trước chân phải... Nhưng cái vận xui to đùng của Mourinho thì chẳng ai bàn, chắc là vì nói thế thì không “chuyên môn” cho lắm!

3. Khi đẩy Mourinho ra khỏi Stamford Bridge bằng cửa sau hồi năm 2007, Abramovich có cần gì đến các lý lẽ chuyên môn? Còn khi Mourinho chỉ trích bác sĩ Eva Carneiro, thiên hạ lập tức mắng mỏ ông này về thói đổ thừa, nhất là lại đi đổ thừa một nữ bác sĩ xinh đẹp. Hình như người ta quên béng rằng việc đổ thừa của Mourinho có tính chuyên môn rất cao.Chi tiết “chỉ còn 9 người, không đủ để phản công hoặc chống phản công” mà Mourinho từng chỉ rõ rõ trong vụ “đổ thừa” bác sĩ Carneiro đủ để người ta lý giải cả một chiến thắng ở đấu trường World Cup, nếu gặp lúc thích hợp!

Cuộc sống chính là như thế, và bóng đá giống hệt cuộc sống. Dù có tài thánh đi nữa, ai cũng có lúc phải gặp vận hạn. Những lúc “quỷ tha ma bắt” như thế, bạn sẽ chẳng làm nên trò trống gì, trong bất cứ việc gì. Vận hạn trôi qua, đâu lại vào đấy ngay. Chẳng lẽ Abramovich không thấy như vậy, khi Mourinho cứ đi từ thất bại này đến thất bại khác? Để Chelsea đến nông nỗi này là lỗi của chính ông chủ Abramovich. Bây giờ mới lại quyết định có nên sa thải hay không thì quá muộn rồi.

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Arsenal kiểm soát bóng số một giải Ngoại hạng

Nhắc tới sở thích kiểm soát bóng ở giải Ngoại hạng Anh, có thể kể ra 3 cái tên Arsenal, M.U và Liverpool. Nhưng nếu như Arsenal và M.U vẫn đang cầm bóng rất tốt thì Liverpool lại dường như đánh mất bản sắc ấy.
Arsenal cầm bóng tới hơn 65% thời lượng
Arsenal cầm bóng tới hơn 65% thời lượng
Sau 5 vòng đầu, Arsenal là đội kiểm soát bóng tốt nhất với trung bình 65,74% thời lượng mỗi trận đấu. M.U của Louis van Gaal xếp thứ hai, với 58,75% thời lượng. Với các vị trí thứ 3 và thứ 4 trên BXH, rõ ràng lối chơi kiểm soát thế trận đang đem lại thành công nhất định cho hai “đại gia” giàu truyền thống này.

Với Liverpool lại khác. HLV Brendan Rodgers dường như đang lạc lối nếu biết rằng khi mới tới Merseyside ông từng tuyên bố: “Khi bạn cầm bóng 65-70% thời lượng, đó là giết chết bóng đá của đối thủ. Chúng tôi chưa được như thế, nhưng đấy là mục tiêu hướng tới”.

Đó là đường lối Liverpool hướng tới, chỉ có điều thực tế họ đang sở hữu bóng rất kém. Trên tổng số 20 CLB giải Ngoại hạng, The Kop chỉ đứng thứ 11 về cầm bóng, xếp sau cả những đội yếu như Bournemouth, Aston Villa hay Norwich City. Có lẽ đó cũng là lý do đoàn quân đỏ rơi xuống vị trí thứ 10 trên BXH với một lối chơi đáng thất vọng.

BXH thời lượng kiểm soát bóng của 20 CLB Ngoại hạng Anh:


Nhìn lại hành trình 134 ngày sụp đổ của Chelsea

Màn trình diễn đáng hổ thẹn ở Goodison Park cuối tuần qua đã đẩy nhà ĐKVĐ Chelsea xuống vị trí thứ 17 sau 5 vòng đấu đầu tiên. Có thể tóm tắt quá trình sụp đổ của The Blues bằng quãng thời gian 134 ngày...
Chelsea sa sút không phanh kể từ sau ngày lên ngôi vô địch
Chelsea sa sút không phanh kể từ sau ngày lên ngôi vô địch
Tính ra, đà sa sút của The Blues bắt đầu từ 134 ngày trước. Hãy cùng nhìn lại những cột mốc chính.

Ngày 3/5 – sân Stamford Bridge
Thời điểm Chelsea vừa đăng quang chức vô địch thứ 4 dưới triều đại Jose Mourinho một cách vô cùng thuyết phục. Có điều, bữa tiệc hơi thái quá của Diego Costa khi trở về Madrid đã khiến ông thầy người Bồ không hài lòng, và quyết định loại anh khỏi đội hình ở trận hòa 1-1 với Liverpool 1 tuần sau đó.

Ngày 18/5 – sân The Hawthorns
Chelsea thúc thủ 0-3 trước West Brom trong trận đấu áp chót của mùa giải. Đây là trận đấu mà Mourinho tin dùng các tài năng trẻ Ruben Loftus-Cheek, Nathan Ake và Isaiah Brown, nhưng khi họ còn chưa kịp gây ấn tượng thì đàn anh Cesc Fabregas đã nóng nảy sút bóng vào đầu Chris Brunt để phải nhận thẻ đỏ.

Ngày 30/5 và 2/6 – Bangkok/Sydney
Trước kỳ nghỉ Hè, các cầu thủ Chelsea phải vượt nửa vòng trái đất để chơi 2 trận giao hữu cuối mùa. Họ thắng đội các ngôi sao Thái Lan ở Bangkok và Sydney ở Australia, nhưng hành trình này là một phát sinh không cần thiết cho một mùa giải vốn đã dài hơi và khốc liệt.



Terry và Ivanovic tỏ ra khá mệt mỏi ngay ở trận giao hữu đầu Hè

Ngày 16/7 – Bắc Mỹ
Mourinho cùng các học trò trở lại tập luyện và bắt đầu chuyến du đấu Bắc Mỹ. Điều khó hiểu là họ trở lại Anh khá muộn, chỉ 2 ngày rưỡi trước trận Community Shield.

Ngày 18/7 – Montreal
Jose Mourinho thừa nhận Chelsea cần tăng cường hàng thủ với John Stones của Everton. Và đó cũng là điểm khởi đầu của một thương vụ không có hậu với nhà vô địch xứ sương mù.

Ngày 22 đến 28/7 – Tour du đấu Mỹ
Chuyến du đấu Mỹ đã không thuận lợi như dự kiến. Chelsea thua 2-4 trước New York Red Bulls với màn ra mắt ác mộng của thủ thành Asmir Begovic. Nhưng rồi các chiến thắng đều trên chấm luân lưu trước PSG và Barcelona đã dẹp yên mọi hoài nghi, kèm theo thể hiện khá ổn của tân binh Radamel Falcao.

29/7 – Trở lại London
Chelsea trở lại London với thông tin không vui rằng Everton đã từ chối lời đề nghị lần thứ 2 cho Stones, trị giá 26 triệu bảng.

2/8 – sân Wembley
Mùa giải mới chính thức bắt đầu bằng thất bại 0-1 của Chelsea trước Arsenal ở trận tranh Community Shield trên sân Wembley. Arsene Wenger có được thắng lợi đầu tiên trước Mourinho, người đưa ra lời bào chữa và cũng là cảnh tỉnh với BLĐ: “Các đối thủ đang tăng cường mạnh mẽ, trong khi Chelsea thì vẫn giữ nguyên đội hình”.

Mặc dù vậy, dường như “Người đặc biệt” quên rằng Arsenal đã thắng Chelsea với chỉ duy nhất một tân binh – thủ thành Petr Cech. Trong khi đó, The Blues đã đón Begovic, Falcao cùng tài năng trẻ người Brazil, Nathan.



Chelsea thúc thủ trước Arsenal trong trận tranh Community Shield

8/8 – sân Stamford Bridge
Chelsea hy vọng vào một màn khởi động ấn tượng trên sân nhà trước đối thủ Swansea, nhưng chiếc thẻ đỏ của thủ thành Thibaut Courtois đã không chiều ý họ. The Blues hòa 2-2 với đội bóng xứ Wales, nhưng điểm nhấn của trận đấu lại không nằm ở kết quả. Thay vào đó, chính mâu thuẫn giữa Mourinho với bác sĩ Eva Carneiro mới là đề tài bàn luận chính.

Cho tới hôm nay, Mourinho vẫn một mực từ chối xin lỗi Carneiro, dù nhiều người vợ và bạn gái của các nhân vật trong lĩnh vực bóng đá, bao gồm cả Dasha Zhukova – bạn đời của ông chủ Roman Abramovich, đã chỉ trích chiến lược gia người Bồ nặng tay và thiếu tôn trọng.

16/8 – sân Etihad
Chelsea thúc thủ 0-3 ở sân của Man City, đối thủ chính trong cuộc đua vô địch mùa trước. Và mặc dù Mourinho khăng khăng cho rằng các học trò của ông đã “áp đảo” trong hiệp 2, nhưng rõ ràng The Blues có vấn đề ở cả khâu tấn công lẫn phòng ngự. Khoảng cách giữa họ với The Citizens lúc này là 5 điểm.

20/8 – London
Chelsea công bố tân binh trị giá 21,4 triệu bảng Pedro từ Barcelona, và người hâm mộ đội bóng đã có thể tạm yên tâm trong hoàn cảnh cả Costa lẫn Falcao chơi chưa được tốt. Có điều, vấn đề ở hàng thủ vẫn chưa được giải quyết sau khi Everton khước từ lời đề nghị 30 triệu bảng cho Stones.



Pedro ghi dấu ấn ngay trong ngày ra mắt Chelsea

23/8 – sân The Hawthorns
Chelsea có chiến thắng đầu tiên của mùa giải và cũng là duy nhất tới thời điểm này, trước West Brom. Pedro tỏa sáng rực rỡ ngay trong trận ra mắt với 1 bàn thắng và 1 đường kiến tạo cho Costa. Cesar Azpilicueta là tác giả bàn ấn thứ 3 của The Blues.

25/8 – vùng Merseyside
Stones gây sức ép lên BLĐ Everton để được chuyển sang Chelsea, nhưng HLV Roberto Martinez vẫn cương quyết lắc đầu. 

29/8 – sân Stamford Bridge
Trận đấu thứ 100 của Mourinho ở Stamford Bridge đã khép lại với phần thua 1-2 thuộc về “Người đặc biệt”, trong một ngày thi đấu thăng hoa của đối thủ Crystal Palace. Kết quả là khoảng cách giữa Chelsea và đội đầu bảng Man City được nới rộng thành 8 điểm. Sau trận đấu, chiến lược gia người Bồ chỉ trích úp mở một cầu thủ, cho rằng ông nên thay anh ta ra sớm hơn. Phần đông cho rằng đó là Branislav Ivanovic. 

1/9 – London
Ngày đóng cửa TTCN mà Stones vẫn thuộc về Everton. Để chữa cháy, Chelsea đem về hai trung vệ không tên tuổi Papy Djilobodji và Michael Hector. 

12/9 – sân Goodison Park
Một cột mốc tồi tệ mới được thiết lập, khi Chelsea thua trận thứ 3 trong 5 trận từ đầu mùa, trong ngày tỏa sáng rực rỡ của cầu thủ vào thay người Steven Naismith bên phía Everton. Đau đớn hơn cho Mourinho, Stones cũng đã chơi tuyệt hay ở trận đấu này. Kết quả là Chelsea rơi xuống vị trí thứ 17, cùng với khởi đầu mùa bóng tệ hại nhất của họ kể từ năm 1988.

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

ĐT Anh triệu tập đội hình: Tam sư đi tìm... móng vuốt

Jonjo Shelvey là cái tên bất ngờ nhất mà HLV Roy Hodgson triệu tập lần này. Tuy nhiên, sự chú ý được đổ dồn lên hàng công của Tam sư khi đó là tập hợp của những chân sút vô duyên và đang sa sút phong độ...
Hàng công khiến HLV Hodgson đau đầu khi các tiền đạo đều không có phong độ tốt
Hàng công khiến HLV Hodgson đau đầu khi các tiền đạo đều không có phong độ tốt
AI LĨNH ẤN HÀNG CÔNG?
Không phủ nhận Hodgson đang có trong tay nhiều lựa chọn cho các vị trí ở tuyến sau. Tuy nhiên, ở vị trí trên hàng công, ông đang thực sự phải đau đầu. Cả 4 cầu thủ được Hodgson triệu tập là Wayne Rooney, Harry Kane, Jamie Vardy và Theo Walcott mới chỉ có duy nhất Vardy là người đã ghi bàn sau 4 vòng đấu đầu tiên tại Premier League 2015/16. Nhưng nên nhớ Vardy cũng đang gặp rắc rối và bị chính CLB chủ quản Leicester cảnh cáo vì có hành vi phân biệt chủng tộc. Trong khi một trung phong khác là Charlie Austin dù đã ghi 4 bàn cho QPR tại Championship lại không được triệu tập.

Tâm điểm của sự chú ý vẫn sẽ là đội trưởng Rooney với những màn trình diễn tệ hại trong màu áo Man United thời gian qua. Đội trưởng của Tam sư hiện đang có chuỗi 10 trận không ghi bàn tại Premier League, kéo dài từ tháng 4/2015 tới nay. Với phong độ đó, Rooney khó có thể xem là niềm hy vọng cho hàng công của Tam sư.


Nhưng 2 cái tên đáng chú ý khác là Theo Walcott và Harry Kane cũng tệ hại không kém. Walcott không được đá chính tại Arsenal và khi được tin dùng, tiền đạo này cũng đã gây thất vọng. Hiện tượng Harry Kane vẫn đá chính, vẫn có những cơ hội nhưng thay cho sự nhạy bén ở mùa trước là sự vô duyên và vô hại đến khó tin của chân sút trẻ này với những pha bỏ lỡ không tưởng.

Với một hàng công như vậy, Hodgson chắc chắn sẽ phải rất đau đầu để tìm ra những giải pháp tiếp cận khung thành đối phương mà trận đấu với Thụy Sỹ tại Wembley sẽ là một bài test quan trọng. Chỉ cần thêm 1 chiến thắng nữa, ĐT Anh sẽ chính thức giành vé sang Pháp dự EURO 2016. Song, điều đó có lẽ không đáng quan tâm bằng việc ai sẽ ghi bàn cho Tam sư ở 2 trận đấu với San Marino và Thụy Sỹ cũng như trong thời gian tới đây.

DANH SÁCH CỤ THỂ
Thủ môn: Joe Hart (Man City), Jack Butland (Stoke), Tom Heaton (Burnley).
Hậu vệ: Nathaniel Clyne (Liverpool), Luke Shaw, Chris Smalling (M.U), Kieran Gibbs (Arsenal), Gary Cahill (Chelsea), John Stones, Phil Jagielka (Everton).
Tiền vệ: Michael Carrick (M.U), James Milner (Liverpool), Ross Barkley (Everton), Jonjo Shelvey (Swansea), Oxlade-Chamberlain (Arsenal), Raheem Sterling, Fabian Delph (Man City), Ryan Mason (Tottenham).
Tiền đạo: Wayne Rooney (M.U), Harry Kane (Tottenham), Jamie Vardy (Leicester), Theo Walcott (Arsenal).

Chuyên gia nhìn nhận thế nào về vụ Anthony Martial?

Anthony Martial là ai? Đây có lẽ là câu hỏi thường trực trong đầu NHM Man United trong những ngày gần đây. Anh bị nghi ngờ về năng lực, về độ bao phủ nhưng biết đâu rằng chính những bất lợi đó lại biến anh trở thành kẻ cứu rỗi ở sân Old Trafford.
Anthony Martial
Anthony Martial
HLV Louis van Gaal vừa biến Anthony Martial trở thành cầu thủ trẻ đắt giá nhất trong lịch sử bóng đá khi M.U chấp nhận bỏ ra 36 triệu bảng chiêu mộ anh từ Monaco. Phần lớn NHM đều hoang mang vì không biết cậu nhóc 19 tuổi là ai, trong khi các sếp M.U khẳng định đây là mục tiêu của CLB từ mùa Hè năm ngoái và M.U cũng khó có thể sở hữu Martial nếu Monaco vẫn còn phiêu lưu ở đấu trường Champions League 2015/16 (bị Valencia loại sau 2 lượt trận play-off). 

Việc M.U mang về một cầu thủ còn khá vô danh như Martial thực sự là cú sốc lớn nhất trên TTCN thời điểm này, nhất là khi một loạt những thông tin về việc Quỷ đỏ đang đeo đuổi các ngôi sao thành danh như Gareth Bale, Pedro, Thomas Muller hay Harry Kane tràn ngập trên các mặt báo. 36 triệu bảng dành cho Martial quả thực là một canh bạc nhiều rủi ro. Martial đã vượt qua buổi kiểm tra y tế ở M.U, đặt bút ký vào bản hợp đồng có thời hạn 5 năm kèm theo mức lương 120.000 bảng/tuần, quá hậu hĩnh với một cầu thủ trẻ thuộc diện tiềm năng. 

Martial là một ẩn số trong mắt NHM M.U
Anh chàng này có khởi đầu là một cầu thủ chạy cánh trái và giờ đang trên đường trở thành một trung phong có số má. Martial có nhiều điểm giống với huyền thoại Arsenal - Thierry Henrry và chính anh cũng được tiền bối đồng hương dành cho những lời có cánh. Martial sinh trưởng tại khu vực phía Nam Paris, vài dặm cách nơi Henry sinh ra và cả hai rất trùng hợp là đều khởi nghiệp tại CLB CO Les Ulis. 

Gia nhập Lyon năm 14 tuổi, sau khi ghi 32 bàn sau 21 trận cho đội trẻ, Martial được chơi trận đầu tiên cho đội 1 vào tháng 12/2012. Với tố chất mạnh mẽ, sở hữu tốc độ của một con báo, khả năng dứt điểm đa dạng... Marrtiel luôn là một nhân tố nổi bật trên sân mỗi khi có bóng. 

Anh bị bán sang Monaco với giá 3,5 triệu bảng (5 triệu euro) năm 2013 để giải quyết cơn khủng hoảng tài chính ở Lyon. Martial trưởng thành hơn dưới sự dìu dắt của HLV Claudi Ranieri và anh từng có cơ hội chơi bóng bên cạnh các chân sút hàng đầu châu lục như Dimitar Berbatov hay Radamel Falcao ở sân Louis đệ nhị. 

Mùa trước, Martial là một trong những cầu thủ U20 ghi nhiều bàn nhất tại 5 giải vô địch hàng đầu châu Âu với tổng cộng 9 pha lập công cho Monaco ở Ligue 1. 

Tượng đài Henry không ngớt lời khen đàn em Martial

Martial dưới lăng kính chuyên gia

Van Gaal khẳng định ông đã cho trinh sát theo dõi nhất cử nhất động của Martial từ mùa trước và bây giờ mới đưa ra quyết định cuối cùng. Tài năng của Martial ra sao sẽ có thời gian kiểm chứng, còn hiện tại NHM M.U có thể bình tâm lại với những nhận xét của HLV ĐT Pháp - Didier Deschamps về chàng tân binh nhiều ẩn số này. 

"Khi cậu ấy rời Lyon 2 năm về trước, mọi người hỏi 'làm sao mà Monaco' lại bỏ ra 5 triệu euro cho gã này nhỉ?', nhưng bây giờ các bạn xem cậu ấy đáng giá bao nhiêu", Deschamps chia sẻ. "Đó là một vụ đầu tư cho một cầu thủ đầy tiềm năng. Những vụ chuyển nhượng như thế này sẽ còn tiếp diễn vì bóng đá đang ngày càng làm ra nhiều tiền".

"Những đội bóng Anh có nguồn lực khổng lồ. Vì vậy ở thời điểm họ ra giá, thật khó để từ chối một lời đề nghị như vậy. Tôi không lấy làm sốc vì điều đó. Nó vốn là thế. Cậu ấy có đáng giá như vậy không ư? Điều đó tôi không biết, nhưng rất nhiều CLB lớn đang đầu tư rất đúng chỗ cho hàng loạt các gương mặt trẻ". 

Với các chuyên gia, Martiel xứng đáng với khoản tiền M.U đã bỏ ra
Không lập lờ như Deschamps, cựu hậu vệ & trợ lý tại M.U, Phil Neville nói thẳng rằng Martial là một thương vụ đúng đắn. Ý kiến của Neville rất đáng xem xét, bởi ông chính là trợ lý HLV tại Valencia, đội bóng vừa đánh bại Monaco của Martial tại vòng play-off Champions League.

"Martial mạnh mẽ, tốc độ, sở hữu mọi thứ mà bạn có thể tìm kiếm. Cậu ấy hôm đó chơi dạt về bên trái và mang lại cho chúng tôi rất nhiều rắc rối. Cậu ấy thực sự có tố chất của một trung phong. Mỗi khi cậu ta có bóng thì tim bạn cứ như thể lọt ra ngoài vậy. Cậu ấy chơi rất tốt trong cả 2 trận, đặc biệt là ở Mestalla (sân nhà Valencia)". 

"Cậu ấy là một chữ ký chất lượng và tôi nghĩ bỏ tiền vì cậu ấy còn đáng ra hơn thay vì Edinson Cavani hay một ai đó". 

M.U không dại gì đem tiền để "mua gạch đá" và hãy cứ kiên nhẫn để chờ xem "Wonderkid" Martial sẽ mang lại gì cho cỗ máy chưa hoàn chỉnh của Van Gaal.  

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Kháng cáo bất thành, Chelsea mất Courtois ở đại chiến với Man City

FA đã khước từ đơn kháng cáo của Chelsea, đồng nghĩa nhà ĐKVĐ giải Ngoại hạng Anh sẽ phải hành quân tới sân Etihad của Man City ở vòng 2 mà không có thủ thành số một Thibaut Courtois.
Courtois nhận thẻ đỏ trực tiếp từ trọng tài Oliver
Courtois nhận thẻ đỏ trực tiếp từ trọng tài Oliver

Trong trận hòa 2-2 với Swansea ở vòng 1, thủ thành người Bỉ đã bị truất quyền thi đấu bởi trọng tài Michael Oliver sau tình huống phạm lỗi với Bafetimbi Gomis. Không đồng tình với phán quyết này, Chelsea đã đệ đơn kháng án lên LĐBĐ Anh (FA) để mong được xóa thẻ đỏ hoặc chí ít là giảm án phạt 3 trận treo giò cho Courtois.

Tuy nhiên, FA đã lạnh lùng từ chối với lời giải thích rằng trọng tài Oliver đã hoàn toàn chính xác trong quyết định của mình.

Như vậy, thủ thành dự bị Asmir Begovic chắc chắn sẽ thế chỗ Courtois trong khung gỗ ở chuyến hành quân đến sân của Man City diễn ra vào Chủ Nhật tới. Đội bóng của HLV Manuel Pellegrini vừa giành chiến thắng 3-0 đầy thuyết phục trước West Brom ở vòng đấu đầu tiên.

Đũa thần đâu rồi, Rodgers?

Philippe Coutinho là người đã cứu cho Liverpool khỏi một kết quả thất vọng nữa trên sân của Stoke với siêu phẩm sút xa ở những phút cuối trận. Nhưng nếu có một người có thể cứu Liverpool khỏi một mùa giải thất vọng nữa, người đó không thể là ai khác ngoài Brendan Rodgers.
NHM kỳ vọng HLV Rodgers luôn biết cách cứu Liverpool như điều chỉnh của ông ở cuối trận thắng Stoke
NHM kỳ vọng HLV Rodgers luôn biết cách cứu Liverpool như điều chỉnh của ông ở cuối trận thắng Stoke

LIVERPOOL NÂNG CẤP... NGƯỢC
Cuối mùa giải 2013/14, dù Liverpool kết thúc đáng thất vọng khi để tuột chức vô địch vào tay Man City, họ vẫn còn trong đội hình những Luis Suarez, Daniel Sturridge, Raheem Sterling hay Steven Gerrard để mà hy vọng về một cuộc báo thù. Nhưng tới cuối mùa trước, khi Liverpool thảm bại 1-6 trên sân của Stoke, họ đã không còn Suarez, Gerrard chắc chắn chia tay, trong khi Sterling đã công khai ý định ra đi. Và chỉ 3 tháng sau, khi Liverpool tái ngộ Stoke cũng ở Britannia, đó đã là một Liverpool hoàn toàn khác. Thay cho Suarez là Christian Benteke. Thay cho Gerrard là James Milner. Và thay cho Sterling là... Ibe.

Ngay cả những người lạc quan và có tầm nhìn nhất cũng có thể thấy rõ rằng về mặt con người, đội hình Liverpool chơi trận ra quân Premier League 2015/16 là một phiên bản thấp cấp hơn hẳn so với đội hình Liverpool đã chơi trận cuối cùng của Premier League 2013/14 (thắng Newcastle 2-1). Thế nên, nếu các CĐV của The Kop muốn đội bóng của họ tái hiện thành tích của mùa 2013/14, hoặc ít ra cũng được... gần gần như thế, thì họ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc cầu nguyện để Rodgers tìm lại được chiếc đũa thần mà ông đã để quên ở đâu đó!


CHỜ RODGERS SẮP XẾP ĐỘI HÌNH
Làm HLV ở Liverpool rõ ràng không phải là một công việc dễ dàng khi mỗi năm bạn lại gần như phải làm lại tất cả từ đầu. Tệ hơn, như đã nói ở trên, là Liverpool không chỉ thay đổi, mà còn thay đổi theo chiều hướng đi xuống. Nghĩa là, trong trường hợp của Rodgers, nhiệm vụ của ông là hết sức “đơn giản”: Làm sao để một tập thể đã yếu đi có thể vận hành với công suất không giảm, thậm chí phải lớn hơn trước!

Những gì mà Liverpool đã thể hiện trước Stoke cho thấy cả hai bộ mặt của Rodgers. Ông có vẻ vẫn chưa thực sự hiểu rõ đội bóng của mình khi The Kop gặp vô số vấn đề trong cách vận hành. Sơ đồ 4-2-3-1 là một thất bại do hai tiền vệ trung tâm là Henderson và Milner có lối chơi quá giống nhau, trong khi Adam Lallana thiếu hiệu quả và Coutinho như bị trói chân ở vị trí hộ công. Benteke, đúng như những lời cảnh báo, tỏ ra lạc lõng trong cách chơi của The Kop, dù anh đã nỗ lực hết khả năng của mình. Trong hơn 1 tiếng đồng hồ, Liverpool thực sự đã chơi như một đội nhóm dưới.

Nhưng cũng chính Rodgers ấy đã cứu trận đấu và cứu Liverpool với một điều chỉnh hợp lý giữa hiệp 2: Tung Emre Can vào sân và chuyển sang 4-3-3. Sự có mặt của cầu thủ trẻ người Đức ở vị trí tiền vệ trụ đã giúp giải phóng cả Milner lẫn Henderson, trong khi ở phía trên, Coutinho ở vị trí tiền đạo lệch trái đã có nhiều không gian hơn để phô diễn. Trừ việc khả năng hòa nhập của Benteke vẫn là một dấu hỏi lớn, Liverpool của 30 phút cuối trận rõ ràng là một Liverpool mà các CĐV của họ muốn được chứng kiến nhiều hơn, ngay cả khi không có siêu phẩm của Coutinho.

Tất nhiên, 30 phút xuất sắc trước Stoke chưa nói lên điều gì cả. Với những con người và cách sắp xếp như thế, Liverpool hoàn toàn có thể chơi tệ ở ngay trận đấu tiếp theo. Chiếc đũa thần của Rodgers, nếu ông đã thực sự tìm lại được, vẫn còn phải được vung lên nhiều lần nữa...

Lovren hồi sinh
Bên cạnh các tiền đạo, thì Dejan Lovren chính là cầu thủ gây thất vọng nhất trong đội hình của Liverpool mùa trước. Anh được mua về từ Southampton với giá cao (20 triệu bảng) và sự kỳ vọng cao không kém, nhưng cuối cùng lại trở thành điểm yếu chí tử nơi hàng thủ The Kop. Nhưng trước Stoke ở vòng 1 Premier League, hậu vệ người Croatia đã chơi như một hòn đá tảng. Trừ pha đánh cùi chỏ vào mặt Diouf, những gì anh thể hiện đều khiến Rodgers và các CĐV hài lòng.

Arsenal: Vẫn còn có ngày mai

Arsenal thua West Ham, một thất bại khó bào chữa nhưng không phải là ngày tận thế, hoặc một trận thua khiến Pháo thủ bị loại khỏi Champions League hay cuộc đua tranh ngôi vô địch Premier League, như cách phản ứng thái quá thậm chí đến mức điên rồ của một bộ phận không nhỏ fan tự xưng là “tình yêu của Arsenal”.
HLV Wenger mới chỉ thua một trận đấu và vẫn còn cả một cuộc chiến
HLV Wenger mới chỉ thua một trận đấu và vẫn còn cả một cuộc chiến

Qua đó, thầy trò HLV Arsene Wenger càng hiểu rõ hơn đâu là tình yêu đích thực, còn đâu là sự man trá, giả danh chính nghĩa và tình yêu để thỏa mãn cái tôi chiến thắng cá nhân. Thua một trận đấu không đồng nghĩa với thua một cuộc chiến đường dài mà chỉ khi nào số phận chiếc cúp Premier League được định đoạt, khi đó mới biết đội bóng nào mới là kẻ sẽ cười ngạo nghễ vào những lời gièm pha, chỉ trích, hoài nghi chưa đủ cơ sở để cấu thành bằng chứng thép.

Arsenal chắc chắn đã không còn ngộ nhận về chính mình, nếu có, sau trận thua West Ham. Một màn trình diễn kém thuyết phục của toàn đội, nhưng sẽ không là thảm họa (vì chí ít cũng sẽ là một trận hòa) nếu không có hai sai lầm của Petr Cech. Sự nghiệt ngã của bóng đá cũng là chuyện thường thấy trong cuộc đời bởi đôi khi, những giá trị tưởng chừng vững bền nhất, lại có thể là nỗi thất vọng lớn nhất. 

Nhạc Bất Quần không cần mang biệt danh Quân tử kiếm, vẫn đáng được tôn trọng trong tư cách một người đàn ông, một người chồng, người cha, trưởng môn một môn phái lớn. Cech chắc chắn không bao giờ tự xem mình là hoàn hảo, ngay cả sau khi đã đạt được một sự nghiệp gần như hoàn hảo ở Chelsea. Arsenal lại càng không hoàn hảo, như trong thập kỷ thứ hai dưới triều đại Wenger. Tuy nhiên, Wenger, Cech và Arsenal đều hiểu: khi bạn không từ bỏ hy vọng, thì hy vọng sẽ không bao giờ từ bỏ bạn.


Câu chuyện về ngôi sao điện ảnh Sylvester Stallone từ kẻ lang thang, khốn cùng đến mức phải bán chú chó cưng nhưng sau đó trở thành một huyền thoại nhờ loạt phim Rocky sẽ là nguồn cảm hứng cho thầy trò Wenger. Đúng như Stallone nói, “cuộc sống đôi khi không quá phức tạp, vì chỉ cần một điểm tựa là đủ vươn tới đỉnh cao”. Quan trọng nhất là hãy luôn tin rằng vẫn còn có ngày mai, như niềm tin mãnh liệt của nhân vật chính Tracy trong tiểu thuyết nổi tiếng “Nếu còn có ngày mai” của Sidney Sheldon. 

Tracy luôn tin rằng thành công hay thất bại phụ thuộc phần lớn vào cuộc chiến tâm lý luôn xung khắc dữ dội ở mỗi con người, mỗi nhóm người, mỗi tập thể. Tại sao Arsenal lại tự “nhụt chí anh hùng” khi chỉ mới qua một vòng đấu mà hầu hết đại gia đều gặp khó, từ chiến thắng nhọc có phần may mắn của M.U, Liverpool cho đến trận hòa của Chelsea? 

Premier League ngày càng khốc liệt, nhưng Arsenal đang nỗ lực thu hẹp khoảng cách đến đỉnh vinh quang hơn bao giờ hết, sự thật ấy không thể chối cãi qua 2 chiếc Cúp FA và màn thể hiện của Phảo thủ ở Premier League trong hai mùa giải gần nhất. Bằng sức mạnh nội tại (nền tảng và con người sẵn có) cũng như sự cầu viện từ bên ngoài (một vụ chuyển nhượng lớn, ví dụ Karim Benzema hay Marco Reus) là cán cân quyền lực của Premier League có thể thay đổi hẳn, và số phận của Arsenal cũng sẽ thay đổi theo hướng ngày mai trời lại sáng.

Wenger từng là giảng viên đại học và rất thích các quyển sách về tâm lý học. Hơn ai hết, ông tin tưởng tính đúng đắn của một quá trình thay vì nao núng bởi những biến động bất ngờ ở từng thời điểm. Vững tay chèo, “giáo sư” người Pháp vẫn có thể dẫn dắt Arsenal đến bến bờ ước mơ. Khi đó, ông có quyền nói: tôi chiến thắng cho Arsenal và chính mình, chứ không cần cho bất kỳ ai khác.

Man City sẵn sàng hạ bệ Chelsea

Man City đã có màn chạy đà hoàn hảo trước trận đại chiến với Chelsea cuối tuần này. Chiến thắng 3-0 ngay trên sân West Brom trong ngày ra quân đã cho thấy sức mạnh tấn công khủng khiếp, cùng khát khao đòi lại ngai vàng của Man xanh.
Màn hủy diệt West Brom chính là lời tuyên chiến có sức nặng nhất của Man City trước trận đấu với Chelsea cuối tuần này
Màn hủy diệt West Brom chính là lời tuyên chiến có sức nặng nhất của Man City trước trận đấu với Chelsea cuối tuần này

XỨNG DANH ÔNG LỚN

Trong khi các ông lớn Chelsea, Arsenal, Liverpool và Man United thi đấu nhạt nhòa, thì Man City đã có màn trình diễn thăng hoa. Sự chói sáng của thầy trò HLV Manuel Pellegrini không chỉ đến từ tỷ số 3-0, mà còn thể hiện qua cách chơi cùng khát khao chiến đấu.

Yaya Toure trở thành hình ảnh tiêu biểu đại diện cho Man City. Trước khi mùa giải 2015/16 diễn ra, Man xanh cũng như Toure đều bị nhận diện là những người hùng sắp hết thời. Cả hai cùng mang trên vai gánh nặng tuổi tác, cùng trải qua quá trình tập luyện và thi đấu không mấy ấn tượng hồi mùa Hè. Song đến lúc bước vào cuộc chiến thực sự, bản lĩnh cũng như sức mạnh của Toure và Man City đã được thể hiện.

Man xanh khác với các ông lớn “thử kêu đốt xịt” như Arsenal. Họ có những vũ khí bí ẩn được giấu kỹ trong giai đoạn tập huấn để chờ lúc bung ra khi vào giải. Những tình huống dâng cao chơi như một tiền đạo của Toure, hay việc Navas nhiều thời điểm lùi xuống đảm nhiệm công việc thu hồi bóng là điều chưa từng xuất hiện ở các trận giao hữu trước đó. Man City làm quá tốt công tác nghi binh, để rồi khi Premier League 2015/16 diễn ra, đoàn quân của HLV Manuel Pellegrini cho thấy họ nguy hiểm như thế nào.


CHỜ ĐẤY CHELSEA

Chiến thắng 3-0 ở ngày ra quân Premier League 2015/16 có tác dụng như một lời đe dọa mà Man City gửi tới Chelsea. Cuối tuần này hai đội sẽ có màn thư hùng tại Etihad trong tình cảnh hoàn toàn trái ngược nhau. Cuộc đọ sức này mang tính chất như bài kiểm tra khắc nghiệt với cả hai đội. Man City hiện dẫn đầu Premier League, nhưng vẫn cần một trận đấu lớn để khẳng định vị thế. Chelsea là đối thủ cạnh tranh nguy hiểm nhất của Man xanh trên đường đua tới chức vô địch. Bản thân HLV Manuel Pellegrini cũng có nhiều duyên nợ với đồng nghiệp Jose Mourinho, trải dài từ La Liga tới giải đấu cao nhất xứ sương mù.

Trong ngày ra quân tại Premier League, hàng công Man City đã hoạt động tốt. Dù Raheem Sterling bỏ lỡ cơ hội ngon ăn, Sergio Aguero ngồi dự bị và chỉ vào sân khi cục diện đã an bài, nhưng hỏa lực của Man xanh vẫn hết sức đáng sợ. Đội bóng thành Manchester cho thấy tính sáng tạo qua những pha bóng lắt léo trong vòng cấm đối phương, đồng thời sẵn sàng đe dọa từ xa bằng các cú nã đại bác. Trong cuộc thư hùng gặp Chelsea sắp tới, Man xanh sẽ còn mạnh hơn với sự trở lại đội hình xuất phát của Vua phá lưới mùa trước Sergio Aguero.


Hai mùa giải gần đây, Man City đều không thể đánh bại Chelsea ở sân chơi Premier League. Nhưng giờ đây đoàn quân của HLV Pellegrini đang có cơ hội thuận lợi để làm điều đó. Trong khi Chelsea lộ rõ nhiều nhược điểm, thì Man xanh bước vào trận đại chiến với tâm lý thoải mái của đội bóng có màn khởi đầu hoàn hảo. Đội chủ sân Etihad đã sẵn sàng cho trận đại chiến để khẳng định họ là CLB Anh hay nhất hiện nay.

Mở hàng “đỏ” như Man xanh
Man City đã có mùa thứ 5 liên tiếp thắng trận ra quân. 4 mùa trước, họ cũng “mở hàng” rất suôn sẻ khi lần lượt thắng Swansea 4-0 (2011/12), Southampton 3-2 (2012/13), Newcastle 4-0 (2013/14) và Newcastle 2-0 (2014/15). 2 mùa ra quân thắng với cách biệt từ 3 bàn trở lên và giữ sạch lưới trong 4 lần vừa kể, Man xanh đều vô địch vào cuối mùa.

Cả 5 lần gặp West Brom gần nhất, Man City đều ghi vào lưới đối phương 3 bàn thắng.
Đánh bại West Brom với tỷ số 3-0, Man City đã có chiến thắng thứ 7 liên tiếp ở sân chơi Premier League. Chuỗi trận ấn tượng này bắt đầu từ vòng 33 mùa trước.
692 Man City là đội chuyền nhiều nhất trong vòng đấu mở màn Premier League 2015/16, với 692 đường chuyền.


Kompany ghi bàn sau 15 tháng
Cú đánh đầu tung lưới thủ môn Boaz Myhill ở trận gặp West Brom vừa qua là bàn thắng đầu tiên của Vincent Kompany trong 15 tháng qua. Lần gần nhất trước đó mà trung vệ người Bỉ này lập công cho Man City là ở trận thắng West Ham hồi tháng 5/2014. Bên cạnh cú đánh đầu thành bàn, Kompany còn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chỉ huy hàng phòng ngự.


Man City là vua sút xa
Man City hiện là đội bóng có khả năng sút xa tốt nhất trên xứ sương mù. Trong 86 bàn thắng mà họ ghi được tại Premier League kể từ đầu mùa giải trước đến nay, có tới 16 bàn xuất phát từ những pha dứt điểm ngoài vòng cấm, chiếm tỷ lệ 19%. Đây là mức rất cao so với những ông lớn khác tại Premier League. Tỷ lệ bàn thắng ghi được từ sút xa của Chelsea chỉ là 11%, Arsenal là 13%.


Man xanh làm chủ trên không
Trong trận gặp West Brom vừa qua, Man City đã hoàn toàn làm chủ những tình huống trên không. Thống kê cho thấy, đội bóng thành Manchester thắng tới 67% số pha không chiến. Ngoài việc ghi một bàn bằng cú đánh đầu của Kompany, tuyến dưới của Man xanh còn chống bóng bổng rất tốt. Trong đó, Eliaquim Mangala đã thể hiện rõ năng lực không chiến khi vô hiệu hóa hoàn toàn Rickie Lambert, một cầu thủ từng được mệnh danh là chuyên gia chơi đầu tại Premier League.


CỰU DANH THỦ JAMIE CARRAGHER: “Nếu Toure chơi tốt, Man City sẽ vô địch”
Cựu tuyển thủ Anh, Jamie Carragher tin rằng Man City sẽ vô địch, nếu Yaya Toure cứ chơi với phong độ như ở trận gặp West Brom vừa qua trong phần còn lại của mùa bóng. “Toure là tiền vệ trung tâm hay nhất lịch sử Premier League. Tôi chưa từng thấy cầu thủ nào có khả năng bùng nổ đáng sợ như vậy. Cậu ấy có thể thay đổi cục diện trong chớp mắt”, Carragher nhận xét.






Popular Posts

Được tạo bởi Blogger.